Showing posts with label quen. Show all posts
Showing posts with label quen. Show all posts

Saturday, 16 July 2011

"Biết quên" để sống hạnh phúc hơn

Tiến sĩ tâm lý học Alisa S.Burgess, chuyên về tâm lý bệnh học ở Đại học New York vừa xuất bản cuốn sách tựa đề "How to Grow a Second Skin for Your Soul" (Làm sao tạo một lớp học thứ hai cho tâm hồn bạn), trong đó có một chương bà nói về khả năng "quên" của con người và nhấn mạnh "biết quên" là cách giúp ta có thể sống hạnh phúc hơn.

"Biết quên" là quên những gì?

Theo tiến sĩ Burgess "biết quên" không phải là quên đi những gì ta không muốn nhớ? Có những điều ta càng muốn quên đi, cố quên đi, thì lại càng nhớ đậm hơn, nhớ lâu hơn? Lúc ấy ta chỉ càng làm cho tâm hồn ta khổ hơn mà thôi.

Điều mà nhiều người càng cố quên càng nhớ thêm, thông thường nhất là "một tình yêu đổ vỡ" hay "một người yêu bội bạc" hoặc "một thất bại trong đời", một "mối nhục đau đớn"...

Kinh nghiệm cho thấy những cái làm khổ ta nhất chính là những thứ ta cố quên mà không sao quên được. Phải biết cách quên thì mới quên chúng được.

Tiến sĩ A.S.Burgess nêu ra vài điều trong cách "biết quên" để sống hạnh phúc hơn như sau đây:

Hãy vứt những điều muốn quên vào "thùng rác"

Tiến sĩ Burgess dẫn lời của tiến sĩ Michael Broder: "Khi bạn muốn quên điều gì đó mà bạn không hài lòng thì cách duy nhất là bạn nghĩ về chính mình trước khi điều đó xảy ra. Bạn thử nhớ lại khi điều đó chưa xảy ra, bạn còn là một con người tốt ra sao, vô tư ra sao, trong sáng ra sao v.v...

Bạn tìm lại vài người quen đã từng biết bạn lúc chưa xảy ra điều ấy. Hỏi họ nghĩ về bạn trước đó thế nào, đương nhiên họ sẽ bảo bạn: "Trước đó mày dễ thương (hoặc trong sáng, tử tế...) chứ đâu có gì!".

Bà Burgess nhấn mạnh: "Bạn hãy nhớ về mình trước khi điều tệ hại nào đó xảy ra với bạn, bạn sẽ thấy quả thật điều đó như rác rưởi. Không vất vào thùng rác còn để làm gì"? Một khi đã vất vào thùng rác rồi thì ta rất dễ quên thứ rác rưởi ấy đi.

Biết chấp nhận

Cũng theo tiến sĩ Burgess, bạn sống ở đời cũng tựa như đi thuyền trên dòng sông. Làm sao ngăn cản được sóng đập vào thuyền? Ta phải lướt trên sóng mà đi tới chứ!

Trên dòng đời cũng vậy, làm sao ngăn được những điều xấu xa, những cái tệ hại đập vào ta. Ta phải lướt (tức quên) chúng mà tiến tới chứ? Càng lướt mạnh càng tiến nhanh.

Vì vậy kẻ càng "biết quên" càng tiến nhanh trên dòng đời hạnh phúc. Kẻ nào cứ chần chừ sợ sông, ngại sống, nhớ tới các con sông cũ thì càng nhụt lòng không đi tới được trong hạnh phúc. Vậy hãy coi những gì bạn muốn quên là sóng bạc mạn thuyền, hãy lướt trên chúng mà đi...

Cố tạo nên những điều đáng nhớ tốt đẹp

Khi bạn quên đi được những điều bực bội, đớn đau, nhục nhã... thì tâm hồn thường trở nên trống trải. Những lúc ấy rất dễ bị cái xấu, cái đau khác ùa vào. Bạn phải tạo nên những điều tốt đẹp, đáng yêu, tử tế... để lấp vào chỗ những điều xấu mà bạn đã quên.

Lấy một thí dụ rất thông thường: Khi một cô gái đã tìm cách quên được một người phụ tình, thì lúc ấy tâm hồn cô thường trống vắng, u buồn. Nếu không có một hoạt động tốt đẹp gì để làm (như chơi nhạc, chơi thể thao, đi du lịch...) thì bạn gái ấy rất dễ nhớ lại người xưa, hoặc trở nên thất tình thờ thẫn.

Chính vì vậy mà ta thường thấy một số người sau khi cố quên được một đớn đau nào đó thì dấn thân vào các công tác từ thiện, giúp đỡ. Nói chung "biết quên" để sống hạnh phúc hơn bao giờ cũng có ý nghĩa hơn là cứ nhớ quá nhiều những điều không đáng nhớ.

Saturday, 28 May 2011

Mới gặp mà như đã quen từ lâu

Câu nói này rất ít khi thật lòng trừ trường hợp “Sét Đánh” của đôi trai tài gái sắc, thuộc về vấn đề tình yêu thì còn nhiều bí ẩn vì do thôi thúc của “Dục tình” hay “Duyên Nợ” ??? Thực ra hiện tượng “Mới gặp mà như đã quen từ lâu” có lúc cũng xảy ra nhưng rất khó giải thích bằng khoa học.

Tuy nhiên, đa số trường hợp thì câu nói này chỉ mang tính chất xã giao mà người dám nói ngay từ lần đầu tiên ắt hẳn ít nhiều cũng mang chút giả dối hoặc có ý đồ nào đó.

Cho nên ta cần nhìn nhận câu nói này một cách tỉnh táo, tìm ra ý nghĩa thực của nó ; đơn thuần đó chỉ là một câu nói khách sáo hay là một “Viên thuốc độc bọc đường”. Vì vậy, khi ta và người khác gặp mặt lần đầu mà họ nhiệt tình nắm chặt lấy tay và hớn hở nói : “Tôi mới gặp anh mà như đã quen từ lâu” thì ta cần phải:

1. Xét bản thân có cảm thấy vui mừng hay xúc động trước câu nói đó không ? Nếu có, thì hãy nhanh chóng giảm bớt những cảm xúc này để tránh mắc bẫy và bị coi là “Bạ ai cũng tay bắt mặt mừng”.

2. Nếu đối phương có hành động tiếp theo sau câu nói thì nên duy trì một khoảng cách thiện ý để kiểm nghiệm lại và tránh bị tổn thương.

3. Nếu cả hai đều cảm thấy quen biết nhau từ lâu thì vẫn phải xét lại xúc cảm của mình, có thể cả hai đều quá “Nhạy Cảm” mà nhanh chóng tiết lộ cho nhau nhiều bí mật thì một khi tình cảm tan vỡ, đó sẽ là một nguy hại khó lường. Cổ nhân nói : “Thương nhiều ghét nhiều”. Trong vấn đề tình yêu thì xúc cảm càng ghê gớm hơn nữa. Khi yêu thì thắm thiết, còn lúc tan vỡ thì từ “Yêu” đột ngột biến thành “Thù” trong nháy mắt.

Đương nhiên, nếu cả hai bên đều tỉnh táo mà nhận ra đó là sự mong mỏi của mỗi người. mọi câu nói đều phù hợp thì không cần phải bàn cãi thêm. Tốt nhất cũng nên giữ một khoảng cách nhất định và để cho thời gian xác định chính chắn.

Điều quan trọng nhất là ta cần đề phòng những người có dụng ý khác với những câu nói tâng bốc nịnh bợ, cười cợt rất thân thiện, khiến ta rối tung lên và khó cự tuyệt. Tóm lại ta cần một chút đề cao cảnh giác, bởi rất ít trường hợp thật lòng.

Trong lịch sử, có những bậc đế vương khi nghe tin hiền sĩ đến yết kiến, đang lúc gội đầu cũng bỏ ngang, để tóc ướt mà chạy ra, tươi vui đón chào hay đến nỗi quên cả xỏ chân vào dép. Tất cả những tình huống này đều biểu lộ một sự trân trọng và thắm thiết. Bạn không nên bắt chước tính cách này đối với người xa lạ, bởi vì hoàn cảnh của chúng ta khác hẳn. Chẳng những không có tác dụng gì mà còn làm cho những người khác có cảm giác ta đang “Vồ vập” con mồi một cách quá đáng.