Những người thành công hẳn sẽ rất quen thuộc với hai khái niệm “bạn bè chân thật” và “bạn bè tình thế”.
Nếu thành công bạn sẽ gặp những người bạn giả dối và những kẻ thù thật sự. Nhưng dù sao đi nữa, hãy thành công.
Chẳng có vinh quang nào là mãi mãi, mọi chức vụ rồi sẽ chấm dứt khi hết nhiệm kỳ; không ai có thể là tâm điểm chú ý của mọi người đến trọn đời; quyền lực là thứ được trao tay, đến rồi lại đi.
Sự thật bao giờ cũng là sự thật và những điều nghịch lý muôn đời vẫn cứ tồn tại ở khắp nơi xung quanh chúng ta. Vì thế, chúng ta không thể trốn chạy mà chỉ có thể thẳng thắn đối mặt cùng nó.
Có một câu châm ngôn rất hay nói rằng: “Bạn nên tử tế với người bạn gặp trên con đường đi lên, bởi lúc trên con đường đi xuống, bạn sẽ phải gặp họ”.
Một “người bạn chân thật” sẽ đến với bạn bởi tính cách, phẩm chất của bạn chứ không phải vì chức tước hay quyền lực có trong tay bạn. Chính vì thế, cho dù bạn có rơi xuống tận cùng của đáy xã hội thì họ vẫn sẽ luôn ở bên bạn để chia sẽ mọi niềm vui nỗi buồn.
Trong khi đó, một “người bạn tình thế” sẽ chỉ làm những điều ngược lại. Người thiển cận sẽ lập tức quay lưng lại với bạn; người có tầm nhìn xa hơn thì sẽ thận trọng suy xét những tiềm năng còn lại trong bạn. “Bạn tình thế” làm bạn với bạn khi bạn đang tại nhiệm, đương quyền, và họ sẽ kết bạn với cả người kế nhiệm của bạn. Xét trên phương diện công việc, đây không phải là một điều xấu. Những quan hệ kiểu này sẽ giúp duy trì và thiết lập nên mối dây liên kết, giúp công việc diễn biến trôi chảy và hiệu quả hơn, nhằm mang lại lợi ích cả đôi bên.
Điều bạn cần làm trong những trường hợp này là đừng bao giờ nhầm lẫn giữa hai khái niệm đó, bởi nó thật sự là một điều khó phân biệt.
Tình bạn muôn đời vẫn được xây dựng dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau. Tình bạn càng chân thành thì niềm tin càng vững chắc. Chính vì vậy, sẽ có những kẻ nhân danh tình bạn để lợi dụng bạn, điều đó hoàn toàn dễ hiểu.
Vì thế, việc bạn cần làm là hãy sáng suốt để đừng vô tình đánh mất một tình bạn trong sáng, nhưng đồng thời cũng phải cẩn trọng để không trở thành nạn nhân cho chính thành công của mình.
Bạn không nên chạy trốn hay lẫn tránh những mối quan hệ mà bạn cho rằng không phải là một tình bạn chân thành.
Bạn có thể nhìn nhận mối quan hệ đó là một sự lợi dụng lẫn nhau, cũng có thể xem đó là sự cộng tác ăn ý và thân thiện để đôi bên cùng có lợi. Nếu họ không nhìn thấy ở bạn bất kỳ giá trị nào khác ngoài quyền lực, chức vụ, sự giàu có....thì đó chính là thiếu sót và thiệt thòi của họ.
Về phía bạn, hãy cố gắng tận dụng những cơ hội có được từ thành công của mình để nhìn con người và sự việc một cách thấu đáo, từ đó có thể tìm cho mình những đối tác phù hợp và xứng đáng.
Nếu không thành công, hẳn bạn sẽ không có được nhiều sự lựa chọn như vậy. Vì thế, dù gì đi chăng nữa thì bạn hãy cứ nỗ lực để thành công.
Điều quan trọng nhất vẫn là việc bạn phải biết quý trọng những mối quan hệ tốt đẹp với gia đình bạn bè lâu năm, vì họ chính là những người đã luôn ở bên bạn từ khi bạn chẳng có gì ngoài bản thân mình.
Hãy mạnh dạn đi tìm ý nghĩa của cuộc sống của mình. Hãy cứ làm những điều bạn muốn, những điều mà bạn cho là cần thiết, và hãy đón nhận tất cả những thành quả đó mặc cho điều gì xảy ra đi nữa.
Trích từ "10 Nghịch lý cuộc sống" - Kent M. Keith
Showing posts with label Chân thật. Show all posts
Showing posts with label Chân thật. Show all posts
Thursday, 18 August 2011
Tuesday, 26 July 2011
Cái duyên của sự chân thật
Không có cái gì giả dối mà lại tốt đẹp cả. Từ lâu, người xưa đã nói "chân - thiện - mỹ", ba điều ấy liên quan khắng khít với nhau. Cái gì có thật mới tốt và có tốt mới đẹp. Cái duyên của người con gái cũng không nằm ngoài quy luật ấy.
Có cô gái chưa hề đọc tiểu thuyết "Chiến tranh và Hòa bình" của Tolstoi bao giờ nhưng khi bạn trai hỏi về tác phẩm ấy cô cứ gật đầu lia lịa là đọc rồi, ra vẻ mình cũng hiểu văn chương nghệ thuật, còn nức nở khen đó là tác phẩm tuyệt vời. Nào ngờ chàng trai kia lại là sinh viên khoa văn, tưởng là vớ được người cùng sở thích, anh ta say sưa bình luận về các nhân vật trong truyện nhưng cô gái càng nghe càng như bìm bịp nghe sấm, chỉ biết ngồi gật gù đưa đẩy có lúc bị hỏi mặt ngớ ra. Thế là định đóng vai một người "thông thái" lại hóa thành cô gái vô duyên, nói năng ấp úng.
Thực ra trên đời không ai có thể am hiểu tường tận mọi lĩnh vực. Khoa học hiện đại phát triển như cái cây ngày càng sum suê nhiều nhánh. Ngay cả những người học cao có khi cũng chỉ chuyên sâu vào một lĩnh vực, làm sao biết được mọi thứ? Giả dụ có người cái gì cũng biết thì chưa chắc đã đến đầu đến đũa thành thử cũng chẳng hơn người không biết là mấy. Bởi vậy ít nhất nên thật thà là hơn. Người xưa nói: "Cái gì biết nói biết. Cái không biết nói không biết. Ấy là biết đấy!".
Chẳng hạn ngồi với bạn trai trong quán cà-phê, nếu anh ta hỏi: "Em thấy thể loại nhạc này thế nào?". Nếu cô gái trả lời: "Em là dân kỹ thuật, rất dốt về âm nhạc, nghe cũng thấy hay nhưng chẳng biết nó thuộc thể loại gì". Một câu trả lời chân thật như thế cùng với nụ cười hồn nhiên sẽ tạo nên vẻ duyên dáng tuyệt vời. Hơn là cứ nói bừa đi, thể loại nọ xọ thể loại kia để muốn tỏ ra mình là người sành điệu, nào ngờ lại ra cái ít biết.
Có câu: "Một sự bất tín vạn sự chẳng tin", từ sự dối trá này, người ta dễ suy ra những sự dối trá khác. Ðến khi mình có nói thật cũng không ai tin và vô tình trở thành kẻ dối trá, khiến người ta lảng tránh. Có cô được bạn trai rủ vào quán ăn. Cô đồng ý nhưng nói thật là hôm nay em không mang tiền. Như thế cũng chẳng có gì là xấu mà tránh được trường hợp người nọ tưởng người kia có tiền, đến khi thanh toán cả hai cùng mắc cỡ đến nỗi lần sau không dám gặp lại.
Nói chung sự chân thật bao giờ cũng chiếm được cảm tình của người khác. Ðặc biệt trong lĩnh vực tình cảm. Gặp một người bạn, tình cảm của mình tới đâu nên bộc lộ đúng mức độ ấy. Không nên cường điệu quá lên, thể hiện một sự vồn vã giả tạo đến nỗi làm người ta khó hiểu. Thật là, những người giả dối thường là những người đánh giá thấp đối tượng giao tiếp với mình. Tưởng rằng người ta ngu ngơ chẳng biết gì nên mình có thể lòe bịp được họ. Biết đâu rằng con người thời nay đa số khôn ngoan, có học, tiếp xúc nhiều với các phương tiện thông tin nên đâu có dễ dàng lòe bịp được nhau.
Có cô gái đến chơi nhà bạn trai thấy bà mẹ anh ta có vẻ như người ít đi đây đi đó, tưởng là "bà nhà quê" không biết gì nên cô ba hoa chuyện bên Tây, bên Mỹ, có một suýt ra mười, để ra vẻ ta là người đi nhiều biết rộng. Nào ngờ mãi sau cô mới biết bà thông thạo hai ba ngoại ngữ, là chuyên viên Bộ ngoại giao đã từng công tác nhiều năm ở nước ngoài. Cô ngượng đến nỗi lần sau không dám gặp bà nữa.
Những người chân thật khi giao tiếp với ai, từ ánh mắt đến giọng nói, điệu cười bao giờ cũng toát lên cái thật và vì thế nó đẹp. Chúng ta biết rằng cái duyên không chỉ là vẻ đẹp ngoại hình mà còn là vẻ đẹp tâm hồn. Sự thật thà làm cho tâm hồn bạn thanh thản, trong sáng, nói năng sẽ mạch lạc, cử chỉ sẽ đàng hoàng. Ðó là vẻ đẹp mộc mạc, giản dị, dễ thương, khiến cho đối tượng giao tiếp an tâm, tin cậy và họ cũng muốn bộc bạch nỗi lòng mình, càng nói chuyện càng như bị cuốn hút. Ðó chính là một nét duyên thầm đấy!
Có cô gái chưa hề đọc tiểu thuyết "Chiến tranh và Hòa bình" của Tolstoi bao giờ nhưng khi bạn trai hỏi về tác phẩm ấy cô cứ gật đầu lia lịa là đọc rồi, ra vẻ mình cũng hiểu văn chương nghệ thuật, còn nức nở khen đó là tác phẩm tuyệt vời. Nào ngờ chàng trai kia lại là sinh viên khoa văn, tưởng là vớ được người cùng sở thích, anh ta say sưa bình luận về các nhân vật trong truyện nhưng cô gái càng nghe càng như bìm bịp nghe sấm, chỉ biết ngồi gật gù đưa đẩy có lúc bị hỏi mặt ngớ ra. Thế là định đóng vai một người "thông thái" lại hóa thành cô gái vô duyên, nói năng ấp úng.
Thực ra trên đời không ai có thể am hiểu tường tận mọi lĩnh vực. Khoa học hiện đại phát triển như cái cây ngày càng sum suê nhiều nhánh. Ngay cả những người học cao có khi cũng chỉ chuyên sâu vào một lĩnh vực, làm sao biết được mọi thứ? Giả dụ có người cái gì cũng biết thì chưa chắc đã đến đầu đến đũa thành thử cũng chẳng hơn người không biết là mấy. Bởi vậy ít nhất nên thật thà là hơn. Người xưa nói: "Cái gì biết nói biết. Cái không biết nói không biết. Ấy là biết đấy!".
Chẳng hạn ngồi với bạn trai trong quán cà-phê, nếu anh ta hỏi: "Em thấy thể loại nhạc này thế nào?". Nếu cô gái trả lời: "Em là dân kỹ thuật, rất dốt về âm nhạc, nghe cũng thấy hay nhưng chẳng biết nó thuộc thể loại gì". Một câu trả lời chân thật như thế cùng với nụ cười hồn nhiên sẽ tạo nên vẻ duyên dáng tuyệt vời. Hơn là cứ nói bừa đi, thể loại nọ xọ thể loại kia để muốn tỏ ra mình là người sành điệu, nào ngờ lại ra cái ít biết.
Có câu: "Một sự bất tín vạn sự chẳng tin", từ sự dối trá này, người ta dễ suy ra những sự dối trá khác. Ðến khi mình có nói thật cũng không ai tin và vô tình trở thành kẻ dối trá, khiến người ta lảng tránh. Có cô được bạn trai rủ vào quán ăn. Cô đồng ý nhưng nói thật là hôm nay em không mang tiền. Như thế cũng chẳng có gì là xấu mà tránh được trường hợp người nọ tưởng người kia có tiền, đến khi thanh toán cả hai cùng mắc cỡ đến nỗi lần sau không dám gặp lại.
Nói chung sự chân thật bao giờ cũng chiếm được cảm tình của người khác. Ðặc biệt trong lĩnh vực tình cảm. Gặp một người bạn, tình cảm của mình tới đâu nên bộc lộ đúng mức độ ấy. Không nên cường điệu quá lên, thể hiện một sự vồn vã giả tạo đến nỗi làm người ta khó hiểu. Thật là, những người giả dối thường là những người đánh giá thấp đối tượng giao tiếp với mình. Tưởng rằng người ta ngu ngơ chẳng biết gì nên mình có thể lòe bịp được họ. Biết đâu rằng con người thời nay đa số khôn ngoan, có học, tiếp xúc nhiều với các phương tiện thông tin nên đâu có dễ dàng lòe bịp được nhau.
Có cô gái đến chơi nhà bạn trai thấy bà mẹ anh ta có vẻ như người ít đi đây đi đó, tưởng là "bà nhà quê" không biết gì nên cô ba hoa chuyện bên Tây, bên Mỹ, có một suýt ra mười, để ra vẻ ta là người đi nhiều biết rộng. Nào ngờ mãi sau cô mới biết bà thông thạo hai ba ngoại ngữ, là chuyên viên Bộ ngoại giao đã từng công tác nhiều năm ở nước ngoài. Cô ngượng đến nỗi lần sau không dám gặp bà nữa.
Những người chân thật khi giao tiếp với ai, từ ánh mắt đến giọng nói, điệu cười bao giờ cũng toát lên cái thật và vì thế nó đẹp. Chúng ta biết rằng cái duyên không chỉ là vẻ đẹp ngoại hình mà còn là vẻ đẹp tâm hồn. Sự thật thà làm cho tâm hồn bạn thanh thản, trong sáng, nói năng sẽ mạch lạc, cử chỉ sẽ đàng hoàng. Ðó là vẻ đẹp mộc mạc, giản dị, dễ thương, khiến cho đối tượng giao tiếp an tâm, tin cậy và họ cũng muốn bộc bạch nỗi lòng mình, càng nói chuyện càng như bị cuốn hút. Ðó chính là một nét duyên thầm đấy!
Saturday, 28 May 2011
Chân thật tạo nên sức mạnh
Bất cứ người nào cũng có mặt ưu và khuyết điểm của nó, sở dĩ đa số người cho rằng việc để lộ ra những khuyết điểm là đáng xấu hổ, bị coi thường về tư cách và năng lực, thật ra đó chỉ là cách nghĩ nông cạn. Nhưng có mấy ai bản lĩnh tới mức dám biểu lộ bằng hết những cái xấu của mình ?
Trong giao tiếp, mối quan hệ giữa người và người chỉ là tương đối, cố gắng đối xử với nhau sao cho không sai sót, điều này làm cho cả 2 bên không còn được tự nhiên và khó đi đến chổ cởi mở.
Người đàn ông chân thật bao giờ cũng khiến cho người phụ nữ tin tưởng và qúi mến
Người ta trở nên thân thiện, đáng yêu ở chỗ họ là một con người bình thường, chứ không phải là một thánh nhân mà Ta không thể với tới được. Có người rất thích phô trương những cái mà mình có, dù rằng nó rất tầm thường ; có người lại rất cả tin và luôn luôn bị lừa dối, nhất là những Nam nhân thiên về bóng sắc, rất dễ sa vào bẫy của nữ giới; có người lại mang tâm lý sợ hãi cấp trên hoặc "Tôn Sùng" người nước ngoài, đâm ra nịnh nọt, không thật lòng v.v.. đó là những nhược điểm của một số người.
Dĩ nhiên, mỗi người trong chúng ta cũng ít nhiều gì đều cũng có nhược điểm, chỉ là ở mức độ khác nhau. Nếu đó là những nhược điểm chết người như là cờ bạc trai gái, hút sách v.v thì không nên để người khác nhìn thấy.
Trong quan hệ giao tiếp, đôi khi quá cố gìn giữ , không để lại một nhược điểm nào lại khiến cho người đối diện có cảm giác " Không Thật" " có vẻ "Giả Dối" và " Khác người".Vì vậy, để không khí nhẹ nhàng được tự nhiên, chúng ta không cần phải gìn giữ quá đáng, nhất là khuyết điểm ấy rất con người và khó sữa chữa được. Vậy nên, làm người không hẳn cứ phải đạt 100%, đôi khi chỉ cần thể hiện ra 90% là đủ, đó mới chính là chân thật, bởi người giao tiếp mới có cảm giác "Bình Đẳng".
Những người theo chủ nghĩa Thập toàn thập mỹ (ảnh minh họa)
Hãy nhìn vào những người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, Họ không có kẻ hở để công kích, họ cố gắng đến mức "Giả Tạo" và thiếu đi tính chân thật của người thường. Những người này luôn phải giữ thái độ cảnh giác, dù cho môi trường khách không nhất thiết như vậy nhưng họ lúc nào cũng nghiêm chỉnh, không 1 chút tươi cười hay buông lơi công việc. Họ cũng giống như một công trình vuông vức, ngoài tính kiên cố thì ta không tìm thấy ở đây một chút cảm hứng hay mát mẻ nào.
>>Sống như vậy còn thú vị gì sao? chi bằng sống chân thật với đời mình, chẳng phải được tự do tự tại hơn hay sao? Không phải tu tiên tầm đạo hay tìm kiếm những cảnh giác cao xa thì làm gì cho mệt công....
Trong giao tiếp, mối quan hệ giữa người và người chỉ là tương đối, cố gắng đối xử với nhau sao cho không sai sót, điều này làm cho cả 2 bên không còn được tự nhiên và khó đi đến chổ cởi mở.
Người đàn ông chân thật bao giờ cũng khiến cho người phụ nữ tin tưởng và qúi mến
Người ta trở nên thân thiện, đáng yêu ở chỗ họ là một con người bình thường, chứ không phải là một thánh nhân mà Ta không thể với tới được. Có người rất thích phô trương những cái mà mình có, dù rằng nó rất tầm thường ; có người lại rất cả tin và luôn luôn bị lừa dối, nhất là những Nam nhân thiên về bóng sắc, rất dễ sa vào bẫy của nữ giới; có người lại mang tâm lý sợ hãi cấp trên hoặc "Tôn Sùng" người nước ngoài, đâm ra nịnh nọt, không thật lòng v.v.. đó là những nhược điểm của một số người.
Dĩ nhiên, mỗi người trong chúng ta cũng ít nhiều gì đều cũng có nhược điểm, chỉ là ở mức độ khác nhau. Nếu đó là những nhược điểm chết người như là cờ bạc trai gái, hút sách v.v thì không nên để người khác nhìn thấy.
Trong quan hệ giao tiếp, đôi khi quá cố gìn giữ , không để lại một nhược điểm nào lại khiến cho người đối diện có cảm giác " Không Thật" " có vẻ "Giả Dối" và " Khác người".Vì vậy, để không khí nhẹ nhàng được tự nhiên, chúng ta không cần phải gìn giữ quá đáng, nhất là khuyết điểm ấy rất con người và khó sữa chữa được. Vậy nên, làm người không hẳn cứ phải đạt 100%, đôi khi chỉ cần thể hiện ra 90% là đủ, đó mới chính là chân thật, bởi người giao tiếp mới có cảm giác "Bình Đẳng".
Những người theo chủ nghĩa Thập toàn thập mỹ (ảnh minh họa)
Hãy nhìn vào những người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, Họ không có kẻ hở để công kích, họ cố gắng đến mức "Giả Tạo" và thiếu đi tính chân thật của người thường. Những người này luôn phải giữ thái độ cảnh giác, dù cho môi trường khách không nhất thiết như vậy nhưng họ lúc nào cũng nghiêm chỉnh, không 1 chút tươi cười hay buông lơi công việc. Họ cũng giống như một công trình vuông vức, ngoài tính kiên cố thì ta không tìm thấy ở đây một chút cảm hứng hay mát mẻ nào.
>>Sống như vậy còn thú vị gì sao? chi bằng sống chân thật với đời mình, chẳng phải được tự do tự tại hơn hay sao? Không phải tu tiên tầm đạo hay tìm kiếm những cảnh giác cao xa thì làm gì cho mệt công....
Subscribe to:
Posts (Atom)