Hồi Calvin Coolidge còn làm Tổng thống Hoa Kỳ, một người bạn tôi được mời lại Nhà Trắng, bước vào phòng ông vừa đúng lúc ông nói với cô thư ký của ông:
"Chiếc áo cô bận hôm nay thật đẹp... Cô có duyên lắm...".
Tổng thống vốn ít nói. Chưa bao giờ người ta nghe ông khen những người giúp việc như vậy. Câu nói đó có tác động thật lạ lùng, thật bất ngờ, tới nỗi cô thư ký thẹn thùng đỏ mặt lên.
Tổng thống Coolidge nói tiếp:
"Lời tôi khen đó, cô đừng lấy làm tự phụ lắm; tôi chỉ muốn làm vui lòng cô thôi...
Từ nay tôi muốn khi đánh máy, cô để ý tới những dấu chấm câu hơn chút nữa".
Phương pháp đó tuy kém kín đáo, nhưng tâm lý thật sâu sắc. Sau khi được nghe lời khen rồi, ta thấy những lời trách không khó chịu lắm.
Người thợ cắt tóc, thoa xà bông thật kỹ rồi mới cạo râu.
Vậy, muốn cải thiện người mà không làm cho người đó phật ý, giận dữ, bạn hãy:
Bắt đầu câu chuyện bằng cách tặng người đó vài lời khen thành thật.
Showing posts with label sau khi. Show all posts
Showing posts with label sau khi. Show all posts
Thursday, 18 August 2011
Tuesday, 26 July 2011
Một điều nhịn chín điều lành
“Họ đã cưới nhau được một thời gian. Cũng như mọi đôi vợ chồng khác, họ cũng có lúc vui, lúc buồn, lúc hòa hợp, và cả lúc 2 vợ chồng có chuyện lục đục. Có một lần họ cãi nhau rất lâu và dữ dội, mọi thứ dường như sắp nổ tung. Jack rất thất vọng còn Rose vô cùng tức giận.
Sau một tuần hai vợ chồng không nói chuyện, Jack nói với vợ: “Bây giờ cả hai ta bình tĩnh ngồi xuống. Anh có hai tờ giấy, anh và em sẽ cùng viết tất cả những gì khó chịu về nhau vào đây. Sau đó chúng ta sẽ trao đổi tờ giấy và nói chuyện tiếp sau”.
Và Rose bắt đầu viết, cô viết mải miết và say sưa đến nỗi không thèm ngẩng đầu lên nữa. Cô có quá nhiều thứ cần chê trách. Còn Jack, sau khi nhìn vợ rất lâu, anh cũng bắt đầu viết. Sau 15 phút, họ đổi giấy cho nhau.
Jack đọc trang giấy của Rose thấy kín những lời phàn nàn trách móc mình. Rose thực sự đã rất giận dữ. Khi Rose nhìn vào tờ giấy của chồng, cô bối rối. Rose khóc. Ở tờ giấy của mình, Jack cũng viết kín nhưng chỉ là 1 dòng chữ:
Anh yêu em, em yêu ạ.”
Sau một tuần hai vợ chồng không nói chuyện, Jack nói với vợ: “Bây giờ cả hai ta bình tĩnh ngồi xuống. Anh có hai tờ giấy, anh và em sẽ cùng viết tất cả những gì khó chịu về nhau vào đây. Sau đó chúng ta sẽ trao đổi tờ giấy và nói chuyện tiếp sau”.
Và Rose bắt đầu viết, cô viết mải miết và say sưa đến nỗi không thèm ngẩng đầu lên nữa. Cô có quá nhiều thứ cần chê trách. Còn Jack, sau khi nhìn vợ rất lâu, anh cũng bắt đầu viết. Sau 15 phút, họ đổi giấy cho nhau.
Jack đọc trang giấy của Rose thấy kín những lời phàn nàn trách móc mình. Rose thực sự đã rất giận dữ. Khi Rose nhìn vào tờ giấy của chồng, cô bối rối. Rose khóc. Ở tờ giấy của mình, Jack cũng viết kín nhưng chỉ là 1 dòng chữ:
Anh yêu em, em yêu ạ.”
Subscribe to:
Posts (Atom)