Nhẫn một chút sóng yên gió lặng
Lùi một bước biển rộng trời cao
Có khi nhẫn để yêu thương
Có khi nhẫn để tìm đường lo toan
Có khi nhẫn để xoay vần
Thiên thời, địa lợi, nhân tâm hiệp hòa
Có khi nhẫn để vị tha
Có khi nhẫn để thêm ta, bớt thù
Có khi nhẫn: tỉnh giả ngu
Hơn hơn, thiệt thiệt đường tu khó lường
Có khi nhẫn để vô thường
Không không, sắc sắc đoạn trường trần ai
Có khi nhẫn để lắng tai
Khôn khôn, dại dại nào ai tránh vòng
Có khi nhẫn để bao dung
Ta vui người cũng vui cùng có khi
Có khi nhẫn để tăng uy
Có khi nhẫn để kiên trì bền gan
Có khi nhẫn để an toàn
Có khi nhẫn để rõ ràng đúng sai
Bạn bè quan hệ nào ai
Có khi nhẫn để khinh người trọng ta
Xem ra cũng khó đó mà
Chữ Tâm, chữ Nhẫn ngẫm ra cũng gần
Nguồn : khoahocphothong
Showing posts with label nhận. Show all posts
Showing posts with label nhận. Show all posts
Thursday, 18 August 2011
Cho và nhận
"Nhiều lúc cảm giác mọi người hiểu sai ý nghĩa của việc cho và nhận để rồi biến cho và nhận thành những hành động không đúng bản chất, cách cho và nhận cũng vì vậy mà... hỏng!" - Sunny.
Ngày xưa, Mai An Tiêm đã nói: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Trẻ con vừa lẫm chẫm đến trường đã bị "nhồi" vào đầu cái tư tưởng này. Sau không biết bao lâu mới tự thân thoát ra theo cách của riêng mình.
Mình thích cho và nhận một cách đơn giản, như cho và nhận theo cội nguồn ý nghĩa của hai hành động này.
Ta cho vì bản thân ta có và muốn được san sẻ.
Ta cho vì ta muốn người nhận biết sự quan tâm.
Ta cho vì muốn người nhận sẽ thực sự đón nhận vui vẻ, không khách sáo, không e ngại...
Khi ta nhận, ta có một "món quà" được chia.
Ta nhận thật vô tư để vui với cảm giác được yêu quý.
Ta nhận bằng cả tấm lòng mình, không hề suy nghĩ sẽ trả lại một lúc nào đó, một cách khác.
Cho và nhận là hai hành động của quan tâm và yêu thương, không phải là công cụ của "nhờ vả" và "đền ơn".
Nguồn : Ngoisao.net
Ngày xưa, Mai An Tiêm đã nói: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Trẻ con vừa lẫm chẫm đến trường đã bị "nhồi" vào đầu cái tư tưởng này. Sau không biết bao lâu mới tự thân thoát ra theo cách của riêng mình.
Mình thích cho và nhận một cách đơn giản, như cho và nhận theo cội nguồn ý nghĩa của hai hành động này.
Ta cho vì bản thân ta có và muốn được san sẻ.
Ta cho vì ta muốn người nhận biết sự quan tâm.
Ta cho vì muốn người nhận sẽ thực sự đón nhận vui vẻ, không khách sáo, không e ngại...
Khi ta nhận, ta có một "món quà" được chia.
Ta nhận thật vô tư để vui với cảm giác được yêu quý.
Ta nhận bằng cả tấm lòng mình, không hề suy nghĩ sẽ trả lại một lúc nào đó, một cách khác.
Cho và nhận là hai hành động của quan tâm và yêu thương, không phải là công cụ của "nhờ vả" và "đền ơn".
Nguồn : Ngoisao.net
Subscribe to:
Posts (Atom)